leftcenterrightdel
Đội trưởng Kjaer an ủi vợ của Eriksen (ảnh: AFP)

Phút 43, Đan Mạch – Phần Lan. Giây phút tiền vệ tài hoa vừa cùng Inter Milan giành Scudetto gục xuống sân, đó là lúc các khán đài Parken câm lặng. Lịch sử bóng đá thế giới không phải lần đầu tiên phải chứng kiến những hình ảnh như thế. Sự ám ảnh là rất ghê gớm, khi số 10 của Đan Mạch nằm bất động với đôi mắt trợn tròn. Nhưng, cũng ngay từ lúc này, người hâm mộ bóng đá trên toàn cầu cũng được chứng kiến những cách hành xử đầy nhân văn, chuyên nghiệp, và cũng không kém bản lĩnh cùng sự bình tĩnh của những người xung quanh.

Đội trưởng Simon Kjaer không ở gần tình huống, nhưng anh là người có tác động nhanh nhất, và cũng quyết liệt nhất khi nhận ra đồng đội có dấu hiệu nghiêm trọng và có khả năng bị nuốt lưỡi. Tiếp theo đó, trung vệ của Đan Mạch tiến đến vừa như ngăn cản người vợ của Eriksen tiếp cận chồng, vừa như an ủi và thuyết phục cô giữ bình tĩnh. Khi các bác sỹ tiến hành sơ cứu, Kjaer cũng là người không rời mắt khỏi đồng đội khi đứng điểm đạm trước những giọt nước mắt của hàng loạt “những chú lính chì”.

leftcenterrightdel
Các cầu thủ Đan Mạch bao quanh người đồng đội cùng tiến ra ngoài sân (ảnh: AFP) 

Rất nhanh và rất chuyên nghiệp, Eriksen đã được hô hấp nhận tạo, hỗ trợ máy thở và ép tim để bảo toàn mạng sống. Nhưng vẫn còn một hình ảnh rất xúc động khác khi ấy, khi các cầu thủ Đan Mạch dàn hàng che kín hiện trường trước hàng trăm ống kính máy quay. Trên khán đài, các CĐV cũng không hề kích động trong thời gian chờ đợi phép màu xảy ra. Bảo vệ quyền riêng tư và bảo vệ hình ảnh của Eriksen, đó là những điều những người đồng bào, đồng nghiệp của anh đã làm một cách nhanh nhất có thể. Hình ảnh tiền vệ tuyển Đan Mạch được che kín bởi 2 tấm vải trắng khi rời sân bằng cáng cũng rất đáng chú ý. Nhìn kỹ, đó chính là 2 lá quốc kỳ Phần Lan, nơi các CĐV đội khách đang ngồi sát hiện trường vụ việc. Bóng đá không còn ý nghĩa gì nữa, nếu một cầu thủ ngã xuống theo cách như vậy. Nhưng bóng đá đã thực sự trở thành cảm hứng và sự đồng cảm, là tình yêu chung và cả ranh giới bị phá vỡ giữa các quốc gia, các dân tộc. Theo một cách tự nhiên nhất có thể…

Khi trang mạng UEFA.com cập nhật liên tục thông tin về Eriksen, cả thế giới mạng dường như đã hòa cùng nhịp đập của sự sẻ chia và đồng cảm. Các CĐV trên sân, từ cả 2 phía đều hô vang tên anh. Người hâm mộ trên khắp các châu lục gửi lời chúc phúc. Rất nhiều lời cầu nguyện, và cũng không ít hành động đầy cảm xúc được thể hiện ngay trên sân cỏ. Ghi bàn thắng lịch sử đầu tiên cho Phần Lan tại Euro, Joel Pohjanpalo từ chối ăn mừng. Còn Lukaku, ngay sau khi lập công cho Bỉ vào lưới tuyển Nga, anh lập tức chạy đến ống kính máy quay. Thông điệp được đưa đi từ Saint Petersburg “Chris, Chris, mạnh mẽ lên. Tôi yêu cậu”.

leftcenterrightdel
Lukaku gửi lời nhắn đến Eriksen sau khi bàn vào lưới tuyển Nga (ảnh: cde.news)

Trong cuộc họp báo sau trận đấu, HLV Kasper Hjulmand trả lời phóng viên trong nước mắt: “Chúng tôi không thể lựa chọn giải pháp trở về khách sạn, thức cả đêm để rồi ngày mai lại đá tiếp. Chúng tôi đã đồng ý phải vượt qua cú sốc này để thi đấu tiếp”.

Ở nơi xuất phát điểm những giấc mơ bất tử của truyện cổ Andersen, bóng đá không còn khoảng cách, và cũng không còn biên giới nữa. Chris đã tạm bình phục, để rồi một lần nữa, người ta lại thấy bóng đá đẹp đến mức nào.

 


HC